MAGAZINE

Công bố tác phẩm đoạt giải “Third Landscape” do cizucu tổ chức | Challenge #395

By cizucu ·

Công bố tác phẩm đoạt giải “Third Landscape” do cizucu tổ chức | Challenge #395

Cover photo by Thomas_J

Lời mở đầu

“Third Landscape” là cuộc thi nhiếp ảnh trực tuyến toàn cầu do cizucu tổ chức, dành cho mọi nhà sáng tạo đã đăng ký trên cizucu. Cuộc thi hướng đến việc tuyển chọn những tác phẩm xuất sắc từ các bài dự thi, khám phá tài năng mới với tư cách một nền tảng, đồng thời hỗ trợ họ với tư cách một cộng đồng.

Chủ đề lần này là “Cảnh quan thứ ba”.

Khái niệm cảnh quan thứ ba bắt nguồn từ “Tiers-paysage” do nhà thực vật học người Pháp Gilles Clément đề xướng. Đó là những khu đất trống, khu đất bị bỏ hoang, dải đất ven đường sắt và vùng đất hoang trong đô thị hoặc nông thôn, bị bỏ lại bên ngoài sự quản lý và phát triển của con người. Dù nằm ngoài logic của sản xuất và hiệu quả, những không gian ấy vẫn là khoảng mở để nhiều dạng sống đa dạng có thể sinh tồn.

Những nơi xã hội không nhìn thấy giá trị.
Những nơi bị đẩy ra ngoài quy hoạch đô thị.
Những cảnh quan không được đặt tên và từ lâu đã bị bỏ qua.
Hoặc một chốn chỉ còn hiện hữu trong ký ức của ai đó.

Cuộc thi đã quy tụ nhiều góc nhìn khác nhau hướng về những cảnh quan bên lề như thế.
Sau đây, chúng tôi xin giới thiệu các tác phẩm dự thi và tác phẩm đoạt giải.

Tác phẩm dự thi

Ảnh: Victor lin

Victor lin

Ban biên tập cizucu
Đây là một tác phẩm cuốn hút ánh nhìn theo một cách đầy bí ẩn. Có lẽ bởi giữa không gian rộng mở tựa một quảng trường, con người chỉ hiện diện rải rác và đơn độc.
Không hẳn là phế tích, vùng đất hoang hay khu đất trống. Trong một nơi chốn mơ hồ khó có thể định danh như vậy, con người và tự nhiên cùng tồn tại với khoảng cách và sự hiện diện như thế nào? Chúng tôi cảm nhận đây là một cảnh quan giàu tính hiện thực, lặng lẽ quan sát mối quan hệ ấy.
Việc chủ động lựa chọn một điểm nhìn lùi xa giúp bầu không khí và những tương quan của chính không gian hiện lên rõ nét, thay vì tập trung vào từng cá nhân. Đây là một tác phẩm không diễn giải quá mức, mà chừa lại khoảng mở để gợi nên nhiều tầng ý nghĩa.

Ảnh: alex_photo_archive

alex_photo_archive
“Sự sống bắt đầu nơi công việc duy tu kết thúc”

Ban biên tập cizucu
Sự sống bắt đầu nơi công việc duy tu kết thúc.
Thoạt nhìn, dãy cầu thang cầu vồng đã phai màu cùng cảnh quan bị cây cỏ bao phủ có thể chỉ giống như một phế tích. Tuy nhiên, ngay cả sau khi không còn được con người bảo dưỡng, có lẽ cầu thang ấy vẫn lưu giữ chức năng của một lối đi. Bê tông và thực vật không loại trừ nhau, mà lặng lẽ giằng co tại đường biên, từ đó định hình một cảnh quan mới.
“Phế tích”, “khu đất trống”, hay “cảnh quan thứ ba”: cách chúng ta định danh sẽ làm thay đổi đáng kể cách cảnh quan được nhìn nhận. Tác phẩm này vượt ra ngoài thế đối lập nhị nguyên giữa cảnh quan được quản lý và cảnh quan bị bỏ hoang, hướng ánh nhìn đến trạng thái phong phú nằm giữa hai cực ấy. Chúng tôi cảm nhận đây chính là một tác phẩm âm thầm hàm chứa điểm nhìn giúp khám phá “cảnh quan thứ ba”.

Ảnh: Yosuke0312 

Yosuke0312
“Chỉ có tình yêu và lòng dũng cảm mới là bạn...”

Ban biên tập cizucu
Bạn có biết Anpanman không? Một món đồ chơi cưỡi dành cho trẻ em bị vứt bỏ có thể tạo nên những ấn tượng hoàn toàn khác nhau tùy theo bối cảnh văn hóa. Với người biết Anpanman, nó có thể là một hình ảnh hài hước và gợi nỗi hoài niệm. Trái lại, với người không có bối cảnh tham chiếu ấy, nó có thể hiện ra như một vật thể kỳ quái và đáng sợ.
Việc người xem có nhận biết điều mà hình ảnh biểu thị — tức dấu chỉ — hay không sẽ làm thay đổi đáng kể cách cảnh quan được nhìn nhận. Theo nghĩa đặt vấn đề về mối quan hệ giữa “nhìn thấy” và “biết”, chúng tôi cảm nhận tác phẩm này cũng là một thử nghiệm táo bạo với chủ đề “cảnh quan thứ ba”.

Tác phẩm đoạt giải

Ảnh: Thomas_J

Thomas_J

📷 RICOH GR DIGITAL III

Ban biên tập cizucu
Hình ảnh một đứa trẻ chạy giữa phế tích gợi mở nhiều lớp hiện thực trong cảnh quan này. Vì sao nơi đây trở thành phế tích? Một mặt, tác phẩm khiến người xem hình dung về thời gian và lịch sử phía sau nó; mặt khác, sự ngây thơ của đứa trẻ — có thể biến ngay cả phế tích thành sân chơi, bên ngoài mọi ý nghĩa và ký ức tích tụ — lại hiện lên đặc biệt nổi bật.
Ngôn ngữ đen trắng loại bỏ những thông tin thừa, làm sáng rõ ánh sáng và bóng tối, không gian cùng sự hiện diện của đứa trẻ. Chúng tôi cảm nhận đây là một tác phẩm tinh tế: giản lược nhưng giàu sức kể, lặng lẽ gợi nên quá khứ và hiện tại của cảnh quan, cũng như sức sống mới nảy sinh tại nơi ấy.

Ảnh: wayfarer0915

wayfarer0915
Tôi đỗ xe bên dưới bộ khung bê tông trơ trọi, nơi sự tĩnh lặng và cỏ dại đang giành lại những gì tham vọng đã bỏ lại phía sau — giờ chỉ còn là một bãi đỗ im lìm dành cho những chiếc xe bị lãng quên.

🎞 Kodak Gold100, hết hạn năm 2009

Ban biên tập cizucu
Một công trình bê tông chỉ còn lại phần khung. Không ai biết nó bị bỏ mặc khi chưa hoàn thiện, hay đã trở thành phế tích theo thời gian. Trên khu đất trống, những chiếc xe bị lãng quên, không còn khả năng vận hành, nằm im lìm như thể bị vứt bỏ.
Giữa cảnh quan tựa một vùng chuyển tiếp mơ hồ ấy, con người vẫn tiếp tục đời sống thường nhật.
Sắc xanh hơi phai của bầu trời, chỉ có thể hình thành nhờ cuộn phim đã hết hạn, phủ lên cảnh quan một bầu không khí lửng lơ giữa hiện thực và giấc mơ. Đây thực sự là một tác phẩm phù hợp với chủ đề lần này.

Lời kết

Bạn cảm nhận thế nào về các tác phẩm trên?

Những nơi chốn lọt khỏi sự quản lý và phát triển của con người, những cảnh quan ngay bên đời sống thường nhật nhưng từ lâu vẫn bị bỏ qua, cùng những địa điểm tiếp tục lưu lại trong ký ức của ai đó. Các tác phẩm quy tụ trong “Third Landscape” đã mang đến cơ hội để chúng ta một lần nữa chiêm nghiệm vẻ phong phú tĩnh lặng trú ngụ trong những khoảng mở ấy.

Chúng tôi mong tiếp tục được gặp gỡ những tác phẩm đa dạng hình thành từ góc nhìn của các nhà sáng tạo trong tương lai.

Gợi ý từ ban biên tập