photo poster project là triển lãm poster nhiếp ảnh do cizucu tổ chức trên toàn cầu, nơi bạn chỉ cần chọn thành phố và ngày để tham gia.
Dự án mà chúng tôi gọi tắt là ppp này không chỉ đơn thuần là một triển lãm nhiếp ảnh. Đây còn là một cộng đồng nơi mọi người có thể an tâm chia sẻ câu chuyện của mình, đồng thời là cơ hội để kết nối trực tiếp với các nhà sáng tạo trên khắp thế giới.
Lần này, chúng tôi đã có dịp trò chuyện cùng Keira Low, một nhà sáng tạo đã tham gia photo poster project.

Bạn có thể giới thiệu về bản thân không?
Xin chào, mình là Keira. Trên mạng mình hoạt động với tên . Mình bắt đầu chụp ảnh từ năm 12 tuổi, bị cuốn hút bởi máy ảnh nhờ ảnh hưởng từ mẹ. Ban đầu mình chụp chân dung, dùng điện thoại ghi lại hình ảnh bạn bè và gia đình, và được mọi người động viên tiếp tục.
Sau đó, mình khám phá ra sự thú vị của nhiếp ảnh đường phố. Mình thích ra phố, cảm nhận nhịp sống, ghi lại truyền thống, cảnh quan và biểu cảm con người theo góc nhìn riêng. Với mình, nhiếp ảnh là cách lặng lẽ trao đi một phần bản thân. Nếu có thể kết nối với ai đó qua ảnh, mình rất vui.
Điều gì đã đưa bạn đến với dự án này?
Đây là lần đầu tiên mình tham gia một triển lãm. Thật lòng mà nói, ban đầu mình rất hồi hộp, nhất là khi nghe nói sẽ có phần để trình bày tác phẩm, mình đã tự hỏi liệu mình có làm được không.
Nhưng điều đặc biệt của triển lãm này là bạn không chỉ tham gia với tư cách người trưng bày mà còn là người thưởng lãm. Các nhiếp ảnh gia với nhiều xuất thân khác nhau cùng chia sẻ trải nghiệm, giúp mình được thưởng thức nhiều phong cách nhiếp ảnh và học hỏi lẫn nhau. Chính điều đó đã thu hút mình đến với không gian này.

Mình cũng cảm thấy đây là "cơ hội có một không hai trong đời" để gặp gỡ trực tiếp các nhà sáng tạo mà bình thường chỉ tương tác online. Thêm vào đó, việc được cizucu chủ động mời tham gia đã giúp mình có thêm động lực để thử sức.
Cảm nhận của bạn sau khi tham gia?
Mọi người tại không gian triển lãm đều rất thân thiện, chỉ cần cùng yêu thích nhiếp ảnh là đã dễ dàng kết nối. Nhờ vậy, dù lần đầu tham dự, mình vẫn cảm thấy dễ bắt chuyện và giao lưu.
Điều mình thích nhất là được nghe câu chuyện đằng sau mỗi tác phẩm. Góc nhìn về cách lưu giữ và trình bày tác phẩm được mở rộng, giúp thế giới quan của mình cũng rộng hơn. Vì mình vẫn đang tìm kiếm phong cách riêng, nên những lời khuyên từ các nhà sáng tạo giàu kinh nghiệm thực sự rất quý giá.

Mình cũng không thể quên khoảng thời gian trao đổi thẻ nhà sáng tạo, chụp ảnh cùng nhau, hay cùng cười nói về những chuyến đi. Những khoảnh khắc đó chắc chắn sẽ khiến bất kỳ ai yêu nhiếp ảnh đều đồng cảm.
Cảm giác ánh sáng chiếu trên phố, tòa nhà trở thành khung hình, chỉ cần thay đổi cách cầm máy là cảnh vật đã khác – mình càng cảm nhận rõ hơn sự thú vị khi nhìn thành phố bằng "con mắt nhiếp ảnh gia".
Và mình nhận ra rằng, tất cả những người có mặt đều là những người bình thường sống đời thường, không ai là nhân vật đặc biệt. Kể cả mình, nhiều người lặng lẽ lưu giữ những khoảnh khắc "quý giá" trong cuộc sống. Chính phát hiện nhỏ bé đó lại trở thành động lực để mình tiếp tục chụp ảnh.
Vì sao bạn chọn bức ảnh đó cho triển lãm lần này?
Bức ảnh này mình chụp trên đường phố Việt Nam năm ngoái. Khi đi bộ ở Hà Nội, mình bắt gặp một người đàn ông đang vẽ bên cạnh tấm bạt nhựa. Mình nghĩ đây sẽ là một khung hình thú vị, nên đã căn chỉnh bố cục và bấm máy.
Mình chọn bức ảnh này cho triển lãm vì qua hình ảnh nghệ sĩ ở Hội An đang sáng tác, mình cảm nhận được sức hấp dẫn và sự sáng tạo của văn hóa địa phương một cách lặng lẽ. Sự đa dạng và cá tính của thành phố hiện lên rất tự nhiên nhưng rõ nét, đó là điều mình bị cuốn hút.

Bình thường mình không lên kế hoạch trước khi chụp, nên bố cục có thể hơi đa dạng và thiếu nhất quán. Nhưng khi gặp khoảnh khắc "đúng ý", mình thường bấm máy trước rồi mới suy nghĩ sau.
Người chạy bộ, sự nhộn nhịp của hàng quán, những chuyển động đời thường – mình muốn biến những điều bình dị đó thành tác phẩm nghệ thuật nhỏ của riêng mình, lưu giữ trong dòng thời gian.
Đôi khi mình tự hỏi "Mình chụp ảnh để làm gì?" hay "Điều gì thu hút mình?". Mình thích quan sát, cầm máy và hòa mình vào không khí nơi đó. Mình thường bị cuốn hút bởi sự đối lập hoặc cảm giác lạ lẫm của cảnh vật.
Bức ảnh này là một trong những chân dung mình yêu thích nhất, nên mình đã chọn nó cho triển lãm.
Gửi đến những ai còn băn khoăn về photo poster project
Nếu bạn đang cân nhắc, mình thực sự khuyên bạn hãy thử tham gia triển lãm này. Cảm giác tác phẩm của mình được trưng bày dưới dạng poster là một thành tựu lớn. Và khoảnh khắc được trực tiếp chia sẻ tác phẩm, cảm xúc của mình với người khác cũng đặc biệt không kém.
Hãy cùng nhau lan tỏa tình yêu nhiếp ảnh!


